7/3/2026
Khi kết quả chưa ra, điều khó nhất không phải là triển khai thêm sáng kiến mới…
Sau kỳ nghỉ Tết, một tình huống quen thuộc thường xảy ra trong nhiều tổ chức: kết quả thấp hơn kỳ vọng.
Không hẳn vì đội ngũ làm chưa tốt. Mà vì nhịp vận hành bị gián đoạn, và nhiều hoạt động kinh doanh luôn có độ trễ trước khi phản ánh vào con số.
Nhưng khi bước sang tháng 3, áp lực bắt đầu tăng. Quý I sắp kết thúc. Kết quả vẫn chưa rõ ràng. Và phản ứng quen thuộc của tổ chức bắt đầu xuất hiện. Trong các cuộc họp: thêm chiến dịch, thêm sáng kiến, thêm mục tiêu ngắn hạn, thêm yêu cầu theo dõi.
Mỗi quyết định đều có lý do.
Không ai muốn đứng yên khi kết quả chưa tốt. Và ở vị trí lãnh đạo, cảm giác phải “làm gì đó ngay” là rất thật.
Nhưng hệ thống không phản ứng theo logic của từng quyết định riêng lẻ. Hệ thống phản ứng theo tổng thể. Khi quá nhiều việc được đưa vào cùng lúc thì ưu tiên trở nên mờ, nguồn lực bị chia nhỏ, đội ngũ chuyển từ tập trung sang xử lý tình huống.
Tổ chức trở nên bận rộn hơn. Nhưng tiến triển lại chậm hơn. Và điều nguy hiểm hơn là: năng lượng của tổ chức bắt đầu phân tán, trong khi áp lực về kết quả thì không giảm.
Một vòng lặp bắt đầu hình thành: kết quả thấp dẫn đến lo lắng, dẫn đến thêm hành động, rồi thì mất tập trung, kết quả chậm, lo lắng hơn.
Điều đáng chú ý là overload trong tổ chức hiếm khi bắt đầu từ đội ngũ. Nó thường bắt đầu từ sự lo lắng ở cấp lãnh đạo.
Ở vị trí founder / C-level, áp lực là điều không thể tránh. Khi con số chưa lên, mọi ánh nhìn đều hướng về bạn. Và trong những thời điểm đó, quyết định khó nhất không phải là triển khai thêm sáng kiến mới. Quyết định khó nhất là tiếp tục tập trung vào điều cốt lõi, trong khi kết quả ngắn hạn vẫn chưa cải thiện.
Không thêm sáng kiến mới, dù có nhiều ý tưởng.
Không thay đổi hướng đi liên tục, dù kết quả chưa lên.
Không phản ứng với từng biến động ngắn hạn.
Điều này không dễ.
Vì trong ngắn hạn, việc “không làm thêm” dễ tạo cảm giác như mình đang không hành động. Và đôi khi, người lãnh đạo phải chấp nhận đứng yên trước áp lực, trong khi mình hoàn toàn có thể tạo thêm chuyển động.
Nhưng về mặt hệ thống, đây lại là cách duy nhất để giữ năng lượng của tổ chức tập trung vào những đòn bẩy quan trọng nhất.
Sau nhiều năm quan sát các tổ chức trong những giai đoạn tương tự, tôi nhận ra một điều:
Khi số chưa lên, lãnh đạo thường hỏi:
“Chúng ta cần làm thêm gì?”
Trong nhiều trường hợp, câu hỏi đúng hơn là:
“Chúng ta cần dừng bớt điều gì?”
Bởi khi kết quả chưa tốt, rủi ro lớn nhất không phải là làm chưa đủ. Rủi ro lớn nhất là làm quá nhiều.
Ở một thời điểm nào đó, vai trò của người đứng đầu không còn là làm cho tổ chức chạy nhanh hơn. Mà là giữ cho tổ chức không chạy theo quá nhiều hướng cùng lúc.
Ở cấp cao, vấn đề không phải là thiếu hành động. Vấn đề là phải đưa ra những quyết định khi kết quả chưa phản hồi ngay, và vẫn đủ bình tĩnh để bảo vệ điều thực sự quan trọng.
Ở một giai đoạn nào đó của hành trình lãnh đạo, điều khó nhất không phải là áp lực công việc.
Mà là phải giữ được sự vững vàng của mình, khi tổ chức đang chờ bạn tạo ra sự chắc chắn.
Nếu bạn đang ở giai đoạn mà kết quả chưa lên, nhưng áp lực thay đổi thì ngày càng lớn, có lẽ bạn cũng đang đối diện với lựa chọn quen thuộc này:
Làm thêm để bớt lo hay giữ sự tập trung, và chấp nhận sự lo lắng trong ngắn hạn.
Và đây thường là loại quyết định mà bạn không dễ chia sẻ trọn vẹn bên trong tổ chức.
Đó cũng là lúc một góc nhìn đủ độc lập trở nên quan trọng.
Chúc bạn một cuối tuần bình an.
