13/2/2026
Tôi không có cảm giác mình đang “chốt năm”.
Không có nhu cầu tổng kết. Cũng không thấy cần phải rút ra bài học gì cho ai.
Sau hơn một trăm bốn mươi bản tin, điều khó nhất với tôi không còn là viết. Điều khó hơn là biết lúc nào nên dừng lại. Có những điều nếu nói ra, sẽ rất dễ được hưởng ứng, và dễ tạo cảm giác mình đang mang lại giá trị.
Nhưng tôi ngày càng dừng lại lâu hơn trước khi bấm gửi. Không phải vì cạn ý. Mà vì có những điều, nếu nói ra quá sớm, sẽ trở thành lời khuyên, trong khi bản thân mình vẫn còn đang sống cùng với nó.
Thứ tôi học được trong năm vừa qua không phải là cách viết hay hơn, mà là cách chịu được việc không cần phải được hiểu ngay.
Ở một ngưỡng nào đó, viết không còn là để làm rõ. Mà là để đứng yên cùng một câu hỏi, mà không vội biến nó thành giải pháp cho người khác. Điều này không dễ, nhất là khi xung quanh, ai cũng đang “giải thích”, “định nghĩa”, “dẫn đường”.
Cảm ơn bạn đã âm thầm đọc và ở lại suốt năm qua.
Thỉnh thoảng tôi nhận được những email ngắn, một dòng chia sẻ, hoặc một câu hỏi rất thật. Với tôi, như vậy là đủ. Và đó cũng là lý do tôi vẫn tiếp tục viết.
~~~
Với tôi, Tết không phải là lúc đặt thêm mục tiêu.
Đó là một khoảng hiếm hoi để chậm lại một chút. Để nghỉ. Ở bên gia đình. Và tự hỏi một câu đơn giản hơn: Mình đang sống trong vai nào? Và vai đó còn là điều mình muốn không?
Khi mình rõ hơn về mình, những việc cần làm sau đó thường cũng rõ hơn.
Nếu trong những ngày nghỉ, bạn nhận ra mình đang đứng trước một câu hỏi chưa dễ tự trả lời, bạn có thể viết cho tôi. Tôi sẽ đọc, và nếu phù hợp, chúng ta sẽ cùng nhìn vào nó, chậm và đủ sâu.
Chúc bạn và gia đình một mùa Tết an lành, đủ chậm để nghỉ, đủ yên để nghe lại chính mình.
