24/04/2025
Làm gì khi không biết phải làm gì?
Khi rời corporate để bắt đầu sống một đời tự do không họp hành, không deadline, tôi nhận ra rằng một áp lực lớn của người làm tự do chính là… TỰ DO!
Trước đây bạn bị cuốn hút trong vòng xoáy deadline họp hành, và xà quần từ sáng đến tối. Bạn bận rộn, nhưng là bận rộn cho mục tiêu của người khác. Giờ đây khi được bận rộn cho mình, nhiều lúc bạn không biết bắt đầu từ đâu 
Sự thật thì có những ngày tôi rất hiệu quả với đầy ắp cuộc hẹn. Khách hàng (mà tôi mentor) vỡ ra nhiều góc nhìn mới. Họ trân trọng từng tư duy mới mà chúng tôi đã trao đổi và tung hứng trong buổi trò chuyện.
Chữ nghĩa trong đầu tôi thì chỉ chờ được ngồi một mình là xả ra ào ào. Là bài học từ những cuộc hẹn. Là ý tưởng cho bài post trên LinkedIn hôm sau, hoặc cho newsletter cuối tuần. Một ngày đầy năng lượng bắt đầu từ vài cây số chạy bộ trên Nguyễn Huệ kéo dài đến tận chiều mà không mệt!
~~~
Cũng có ngày tôi cảm thấy uể oải, không việc gì ra việc gì
Tôi lang thang trên YouTube. Tôi lướt từ quyển sách này qua quyển sách khác. Có những quyển từng là sách gối đầu giường nhưng đến hôm nay đọc lại thấy nhạt nhẽo.
Quyển sách tôi hằng ấp ủ sẽ xuất bản vẫn cứ là ý tưởng. Bài viết tôi muốn viết vẫn bị tắc ở đâu đó. Cảm giác như có người đã viết rồi và viết thú vị hơn tôi rất nhiều lần. Cuối cùng thì một ngày không làm được gì cũng kết thúc với một chút tiếc nuối và than trách bản thân.
Bạn có từng trải qua cảm giác này?
Tôi viết những dòng này cho bạn, và cũng là để nhắc cho tôi.
Thứ nhất, tôi và bạn cũng là con người, chứ không phải là rô-bốt. Đừng quá khó tính với chính mình bạn nhé.
Là con người bạn cũng có những ngày up ngày down. Bạn thất vọng khi khách hàng, đối tác làm lơ bạn. Bạn nản chí khi đội ngũ của bạn không thực sự ‘ở đó’.
Cho phép bạn ‘tắt nguồn chủ động’ mỗi khi bạn thấy cần. Chấp nhận một ngày làm biếng không năng suất như là một phần của hành trình marathon.
Chỉ có điều hãy nhớ ‘Quy tắc không quá 2’. Quy tắc này nói rằng bạn có thể bỏ một lần chứ đừng bỏ liên tục 2 lần. Bạn chạy bộ hàng ngày. Bạn có thể lâu lâu ‘làm biếng’ một hôm. Nhưng nếu bạn làm biếng liên tục 2 hôm thì việc bạn trở lại sẽ vô cùng khó khăn.
Thứ hai, điều rất hữu ích với tôi, là nhắc lại bản thân về Identity của tôi. Tôi vẫn hay nhắc mình về căn tính của tôi mỗi khi tôi bị lạc, để lôi tôi trở lại.
Tôi có 3 Identity. (1) Tôi là một Người Chạy Bộ (2) Tôi là một Người Cố Vấn (3) Tôi là một Người Viết.
Trong identity của Người Chạy Bộ, việc của tôi là chạy bộ mỗi ngày. Tôi chạy bộ vì tôi là Người Chạy Bộ. Chứ tôi không chạy vì tôi muốn đăng hình đẹp, khoe thành tích trên mạng xã hội, hoặc để khỏe. Mới tuần trước, trong một dịp gặp lại những đồng nghiệp cũ, có bạn (tên Hưng) giờ đã thành tay chạy Half Marathon chuyên nghiệp, nhắc lại rằng bạn ấy được truyền cảm hứng bởi những bài đăng (kèm hình ảnh của tôi) về chạy bộ. Tôi cảm thấy vui. Nhưng sự thật thì tôi chạy vì tôi là Người Chạy Bộ, chứ không phải vì muốn truyền cảm hứng cho ai cả.
Trong identity của Người Cố Vấn, việc của tôi là có những cuộc gặp. Tôi trò chuyện cùng khách hàng và giúp họ trên những chủ đề về phát triển sự nghiệp, phát triển đội ngũ. Nghề của tôi là có những cuộc trò chuyện. Những cuộc trò chuyện cho tôi năng lượng vì tôi đang là tôi.
Trong identity của Người Viết, việc của tôi là Viết. Tôi viết lại những lắng đọng từ những quan sát, những cuộc trò chuyện của tôi. Tôi viết vì tôi là Người Viết.
Điều thứ 3 sau khi tôi tự mình nhắc nhớ về Identity của mình là bắt đầu từ những bước nhỏ nhất.
Tôi đã làm biếng bỏ chạy một vài ngày? Đoạn ngắn nhất mà tôi có thể chạy lại một cách thoải mái nhất ngay sáng mai là bao nhiêu km?
Đã lâu tôi không có những cuộc hẹn? Đâu là những khách hàng cũ / khách hàng tiềm năng / những người quen cũ mà tôi có thể nhắn tin hỏi thăm?
Tôi bị tắc không viết được? Tôi hỏi tôi: Nếu tôi chỉ cần viết một đoạn rất ngắn cho một người đang rất cần tôi thì tôi sẽ viết cho họ điều gì?
Vậy bạn nhe (1) Đừng quá khó với chính bạn (2) Nhắc lại Identity (căn tính) của bạn (3) Bắt đầu lại với những bước nhỏ nhất.
