21/3/2026
Khi vai trò của bạn trong tổ chức lớn dần, thử thách không còn là làm đúng…
mà là đứng vững khi không còn nhiều phản hồi.
Ở giai đoạn đầu của sự nghiệp, bạn tiến rất nhanh nhờ một nhịp điệu quen thuộc.
Làm tốt một việc, có người ghi nhận.
Ra một quyết định đúng, thấy kết quả phản hồi khá rõ.
Đề xuất một ý tưởng tốt, có người trả lời ngay.
Những phản hồi kịp thời đó tạo ra năng lượng. Nó giúp bạn biết rằng bạn đang tạo ra giá trị.
Nhưng khi vai trò lớn dần, phản hồi bắt đầu ít đi.
Không phải vì công việc của bạn kém quan trọng hơn. Mà vì ở cấp độ đó, nhiều việc đúng sẽ diễn ra trong im lặng.
Bạn giữ một quyết định khó để bảo vệ hướng đi dài hạn. Không ai nói gì.
Bạn dành thời gian suy nghĩ trước khi phản ứng. Không ai khen bạn bình tĩnh.
Bạn chủ động làm rõ một điều quan trọng trong vận hành. Không có ai phản hồi ngay rằng điều đó có giá trị.
Nếu bên trong bạn vẫn quen dựa vào tín hiệu từ bên ngoài để giữ năng lượng làm việc, một sự lệch hướng sẽ bắt đầu xuất hiện.
Bạn vẫn làm nhiều. Nhưng một phần năng lượng không còn đi vào việc dẫn dắt tổ chức nữa. Nó đi vào việc chờ được ghi nhận. Đi vào việc hy vọng có ai đó nhìn thấy.
Đi vào việc tìm kiếm một phản hồi để xác nhận rằng mình vẫn đang có ích.
Rất nhiều người ở vai trò lớn hơn đi qua đoạn này.
Bên ngoài họ vẫn làm việc rất nghiêm túc. Nhưng bên trong, điểm tựa bắt đầu dịch chuyển.
Và khi phản hồi giảm dần, câu hỏi cũng thay đổi:
Mình có còn tạo ra giá trị không? Hay chỉ là không ai nói gì nữa?
Ở đoạn này, nhiều người vô thức tăng thêm chuyển động. Viết nhiều hơn. Báo cáo kỹ hơn. Xuất hiện nhiều hơn ở phía trên. Đẩy thêm sáng kiến.
Nhìn từ bên ngoài thì không có gì sai.
Nhưng ở tầng sâu hơn, một rủi ro khác xuất hiện: năng lượng lãnh đạo bắt đầu hướng lên trên, thay vì hướng xuống dưới.
Những điều đáng ra cần được dẫn dắt bằng hiện diện và đối thoại lại được xử lý bằng tài liệu và cập nhật.
Tổ chức vẫn chạy, nhưng điểm tựa của người lãnh đạo không còn nằm ở bên trong nữa.
Một bước chuyển quan trọng ở giai đoạn này là học cách làm đúng, ngay cả khi không có ai nói gì ngay lập tức.
Làm vì bạn thấy điều đó cần thiết cho tổ chức. Không phải vì hy vọng nó sẽ được nhìn thấy.
Ở cấp độ càng cao, càng ít người có thể phản hồi cho bạn đủ thật, đủ sâu và đủ kịp thời.
Bạn có thể có nhiều người xung quanh. Nhưng lại có rất ít nơi để thật sự kiểm tra lại: Điều mình đang làm có còn đúng không? Điều gì đang kéo năng lượng của mình lệch đi?
Qua nhiều năm làm việc với founder và C-level, tôi thấy một điều lặp lại khá rõ. Khi vai trò lớn dần, bài toán không còn chỉ là làm đúng điều gì. Bài toán là giữ được sự ổn định bên trong để tiếp tục làm đúng, ngay cả khi tín hiệu từ bên ngoài ngày càng ít đi.
Nếu bạn đang ở đoạn chuyển như vậy, đôi khi điều bạn cần không phải là làm nhiều hơn, mà là một không gian đủ tĩnh, để nhìn rõ mình đang dẫn dắt điều gì, và vì điều gì.
Chúc bạn một cuối tuần bình an.
