17/1/2026
Bạn không thiếu năng lực. Có thể bạn đang bị giữ trong một vai quen thuộc với chính mình.
Có một kiểu mệt rất riêng mà tôi thường gặp ở các lãnh đạo cấp cao.
Không phải mệt vì không làm được việc.
Ngược lại.
Bạn là người xử lý được tình huống khó.
Khi hệ thống nóng lên, người ta tìm đến bạn.
Khi có chuyện nhạy cảm, bạn được gọi tên.
Và chính vì thế, theo thời gian, bạn dần trở thành… người cứu nguy.
CEO quen với việc gọi bạn khi cần “dập lửa”.
“Em xử lý giúp anh chỗ này.”
“Cái này nhạy cảm, để em đứng ra.”
Nhưng có một khoảnh khắc mà nhiều người chỉ nhận ra rất muộn: đến lúc bàn về hướng đi lớn, bài toán dài hơi, hay những quyết định chiến lược thì bạn không còn được hỏi nữa.
Nhiều người tự giải thích: “CEO khó tính.”
Thường thì không hẳn.
Và cũng không hoàn toàn nằm ở CEO.
Vai của bạn thường được hình thành rất sớm, từ cách bạn đã xuất hiện, lặp đi lặp lại, trong một thời gian dài. Không phải vì bạn yếu. Mà vì bạn quá đáng tin ở một vai cụ thể.
Ở đây có một nghịch lý mà nhiều C-level gặp phải, nhưng rất ít khi nói ra:
Bạn được tin để xử lý. Nhưng bạn không còn được chọn để đồng kiến tạo.
Bạn hiện diện rất nhiều trong vận hành. Nhưng lại đứng ngoài những quyết định lớn nhất.
Hai vai này rất khác nhau. Và nếu ở quá lâu trong vai “cứu nguy”, cái giá phải trả không nằm ở workload, mà ở tiếng nói.
Đến một lúc, chính bạn cũng không còn chắc: liệu mình đang bị đánh giá thấp…hay mình đã vô tình quen với cách xuất hiện khiến người khác chỉ nhìn thấy mình như thế.
Câu hỏi quan trọng lúc này không còn là: “Tôi có đủ năng lực không?”
Mà là trong mắt những người ra quyết định, tôi đang được nhìn như người xử lý vấn đề, hay người cùng gánh trách nhiệm về hướng đi?
Nếu khi đọc đến đây, bạn thấy mình nghiêng về vai thứ nhất, có lẽ điều đáng ngại nhất không phải là Q1 này bạn cần làm thêm điều gì.
Mà là nhìn thẳng vào vai mình đang giữ, để hiểu vì sao mình bắt đầu cảm thấy bị “đóng khung” trong chính vị trí của mình.
Nếu bạn đang ở giai đoạn này, và muốn soi lại một tình huống rất cụ thể (một cuộc họp, một quyết định, một khoảnh khắc bạn đáng lẽ được mời vào nhưng không có mặt), bạn có thể viết cho tôi 1–2 dòng.
Không phải để “tái định vị” ngay.
Mà để nhìn rõ hơn mình đang đứng ở đâu, trước khi tiếp tục đi tới.
Chúc bạn cuối tuần bình an.
