12/07/2025
Tôi từng đánh giá thấp khả năng lớn nhất của mình, chỉ vì nó… quá tự nhiên.
Tôi tốt nghiệp kỹ sư công nghệ tại nước Nga cách đây đã 30 năm.
Trường tôi thời ấy nổi tiếng về sự đoàn kết khi các sinh viên Việt Nam hỗ trợ nhau rất nhiều. Có một việc mà tôi đã xung phong làm xuyên suốt những năm đại học: phụ đạo cho các bạn năm dưới. Luôn có nhiều môn rất khó nhằn, đặc biệt khi bạn phải học trực tiếp bằng một thứ tiếng Nga phức tạp.
Phụ đạo cho các bạn khá tốn thời gian. Nhưng đổi lại tôi học được tính kiên nhẫn.
Tôi được rèn luyện khả năng làm đơn giản những gì phức tạp nhất. Tất cả những bài giảng của những môn khó chịu nhất đều trở nên dễ dàng hơn qua tay tôi. Tất cả những mô hình phức tạp đều được tôi viết lại dễ hiểu hơn.
Và tôi cũng không thấy đó là tài năng, chỉ nghĩ “mình kiên nhẫn hơn họ một chút.”
Cho đến năm 1994, khi về nước và bước vào công việc làm trợ lý cho các dự án đầu tư của một công ty đầu tư huy động vốn nước ngoài, với nhiệm vụ chính là phân tích tính khả thi của dự án, ngoài ra kiêm thêm việc tham gia họp hành để ghi lại biên bản. Tất cả những trao đổi phức tạp nhất và căng thẳng nhất giữa các bên khi tôi viết và trình bày lại đều dễ đọc hơn.
Cũng trong giai đoạn mấy tháng đi làm đầu đời, tôi đã được Tổng Giám đốc nhờ thảo một văn bản giải trình đầu tư dài 2 trang A4 gửi cho một Chủ tịch Tỉnh, viết về những thách thức và kèm theo một số kiến nghị giúp cho dự án đầu tư của doanh nghiệp hiệu quả hơn.
Sau này tôi mới hiểu sếp đã ‘chấm’ tôi ngay sau khi nhận được bản nháp văn bản đó, được viết rất rõ ràng và mạch lạc. Sếp đã gửi luôn đi, không sửa một chữ!
~~~
Gần đây, khi tôi làm Cố vấn Lãnh đạo cho nhiều chủ doanh nghiệp, hoặc Cố vấn Phát triển Sự nghiệp cho các anh chị ở C-level, vẫn với kỹ năng làm đơn giản hóa mọi thứ, tôi đã giúp làm sáng tỏ những điều băn khoăn trong họ trong hành trình nhân rộng kinh doanh / phát triển sự nghiệp.
Tôi giúp họ gỡ từng sợi spaghetti trong đầu họ – cho đến khi chỉ còn lại 3 sợi cần giữ.
Khả năng đặt câu hỏi sâu cũng không biết từ khi nào đã trở thành một phần đặc biệt trong tôi. Nhiều vị lãnh đạo khi chia sẻ với tôi các bài toán hóc búa liên quan đến quản trị cũng nhận lại từ tôi những câu hỏi gợi ý, những câu hỏi giúp họ nghiệm ra bài toán của chính họ.
~~~
Hãy tin tôi đi, rằng bạn có nhiều khả năng đặc biệt. Chỉ là bạn quen nhìn những điểm sáng của người khác, rồi cảm thấy tự ti với chính mình.
Năng lực chiến lược thường… trốn sau những việc bạn làm quá tự nhiên. Và bạn sẽ không thể bán được điều gì nếu chính bạn còn chưa gọi tên được nó.
Lúc này đây, tôi lại muốn nhắc bạn “Bạn là duy nhất. Không ai có thể cạnh tranh để trở thành bạn như là bạn, bạn nhé”
Tôi đang giúp các lãnh đạo ở C-level gọi tên lại năng lực cốt lõi của chính họ – như cách tôi từng tìm thấy của chính mình. Bạn có tò mò muốn biết đâu là ‘khả năng tỏa sáng thầm lặng’ của bạn không?”
Bạn cũng có “món quà vô hình” như vậy. Nhưng vì quá dễ với bạn, bạn không thấy giá trị.
Bài tập 5 phút:
- Ghi lại 3 việc mọi người luôn nhờ bạn.
- Hỏi: “Nếu biến nó thành đòn bẩy chiến lược, cuộc chơi sẽ khác sao?”
Hoặc muốn tôi giúp “nhặt 3 cọng mì quan trọng nhất” khỏi đĩa spaghetti trong đầu bạn? Trả lời email này bằng chữ UNLOCK.
